Viết ngắn hàng ngày

Những câu chuyện khác

0 notes &

Nỗi nhớ cà phê

Sống ở đây, tôi từ bỏ luôn thói quen ăn sáng. Mà chỉ uống cà phê trừ bữa (sáng) để bắt đầu một ngày mới.

Những ngày mới sang, khi đã quen uống cà phê ViNa mà phải nhảy sang uống expresso của các bẹn Tây, quả thật là một điều khó chịu với người nghiện cà phê nặng như tôi. Ở nhà tôi hay uống đen đá hay là màu nóng, và lúc uống cà phê cũng là lúc tôi thực sự thấy thoải mái và tuyệt vời nhất trong ngày.

Cà phê nước Úc, chỉ với đôi shots cà phê, và sữa tươi, người ta có thể làm ra rất nhiều kiểu khác nhau. Nào là ‘flat white’, ‘cappuccino’, ‘long black’, ‘macchiato’ hay là ‘latte’… Tôi thường uống ‘flat white’ hay ‘cappuccino’ với 2 viên đường cho buổi sáng. Cà phê được cho vào cốc giấy. Mọi việc chỉ là ‘order’, trả tiền và cầm đi.

Sáng chủ nhật tôi chỉ phải đi làm lúc 10 giờ nên hay dậy sớm để pha cà phê Việt Nam uống. Đi xa mới thấy những thức như cà phê Trung Nguyên quí giá như thế nào, he he.

Sáng nay, khi đang uống cà phê, tôi bỗng nhớ đến những quán quen của tôi.

54 cà phê;
23 Lê Đại Hành;
City Bar ban sáng;
ngõ Chi Chi;
cafe Cát Dài;

Mỗi nơi chốn đều có kí ức của tôi trong đấy mà lúc nào cũng có thể gợi lên được. Vẫn biết ra đi rồi cũng đến ngày trở về. Nhưng Ngộ Không ơi, đường tới Tây Phương còn xa lắm… 

Filed under coffee