1 note &
Không sợ mưa rơi
Từ khi người ta đóng cửa ‘Hải Phòng Club’ ở góc đường Đinh Tiên Hoàng - Điện Biên Phủ để mở nên ‘Sound club’ và ‘Corner coffee’, những hình ảnh về dân chơi Hải Phòng trong tôi từ đó cũng đã sụp đổ theo.
Hải Phòng club cùng với Maxim’s cafe có lẽ là 02 phòng trà được mở sớm nhất ở Hải Phòng sau hội nhập. Cả hai đều có mặt tiền đẹp, bề thế và cùng nằm trên một trục đường Điện Biên Phủ, cách đó không xa là sàn Biển gọi. Những dân chơi Hải Phòng quê tôi đa số giàu lên nhờ ‘bullsh*t job’. Ngày đó cái xe tay ga đắt tiền và chơi bời nhất là Spacy (trị giá 6k Mỹ kim, nếu tôi nhớ không nhầm).
—-
Có lần, tôi được cậu dẫn lên Hải Phòng club ngồi với đám bạn của ông ấy, hồi đấy tôi mới có 15 tuổi. Trong đám đấy có một chú mặt nhìn như đại bàng trong phim HongKong, mặc cái quần bò đẹp lắm. Tôi đánh bạo ra hỏi chú là quần chú mua đâu đấy. Chú cười tôi, bảo: Cái này là Lì-vai năm-không-một, mày nhìn đây này (chồng mông ra, chỉ vào label). Hai con ngựa kéo không rách.
Tôi nể lắm, hóa ra dân chơi là phải thế này đây. Là phải đeo lắc vàng to tướng, đi Spacy và mặc Levi’s 501.
—-
Có một thời gian (hơi) dài, hình ảnh dân chơi như thế là mục tiêu phấn đấu của tôi. Cũng đơn giản thôi, là có xe tay ga xịn, điện thoại đắt tiền và người yêu đẹp. Sáng ra đi ăn sáng, uống cà phê. Chiều mát thì đi thu tiền ‘xâu’, chất đầy trong cốp xe. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại thấy mình chả có cơ sở gì để thành dân anh chị như thế.
Ông chú dân chơi mặc Levi’s 501 ngày nào bây giờ đã xuống mã lắm rồi. Cũng phải thôi, cờ bạc bóng bánh thì có bao giờ là theo ý mình đâu. Cá ăn kiến mãi rồi cũng có ngày kiến ăn cá. Chả có sự thành công giàu có nào mà lại dễ dàng và tự nhiên đến như thế.
Tôi tự nhiên nhớ đến một ông bẹn của tôi, hay bảo: “Giàu có nó có số cả đấy, ông ạ.”